Khóa học hướng dẫn Ngồi thiền chữa bệnh ở Hà Nội


TRUNG TÂM DẬY NGỒI THIỀN Ở HÀ NỘI
Liên tục: Khai giảng khóa học: ngồi “Thiền mà chữa được bệnh”

Ở ngay trong lòng Thủ đô Hà Nội có một
trung tâm hướng dẫn dậy ngồi thiền chữa bệnh. Đó là Trung tâm Trường sinh học dưỡng sinh của Thầy Nguyễn Xuân Điều-
Ủy viên Hội đồng khoa học trung tâm –Trưởng bộ môn Trường sinh học dưỡng sinh-Huấn luyện ứng dụng năng lượng sinh học. Trung tâm nhận hướng dẫn ngồi thiền cho tất cả các bệnh nhân có bệnh mãn tính-ung thư và những người từ 16 tuổi trở lên đều tham gia khóa học ngồi thiền : (khóa học trọn gói 5 buổi tối/Tuần) : NGỒI THIỀN mà CHỮA ĐƯỢC BỆNH hiệu quả.

khai giảng liên tục: Từ 19h (tối ) thứ 2 – đến (21 h tối) thứ 6 hàng tuần trong năm 2015. Khóa học các buổi tối để giúp cho học viên bố trí sắp xếp thời gian học.
Kính mời Mọi người có nhu cầu mời liên hệ: Trung tâm: nhà B1-phòng 207 (Cầu thang 3) ; PHỐ TÔ HIỆU, PHƯỜNG NGHĨA TÂN,QUẬN CẦU GIẤY, HÀ NỘI. Điện thoại : 0912.086. 249 – (04). 3756. 1249. Học viên Liên lạc với trực tiếp Thầy Nguyễn Xuân Điều để xếp lịch học vì hiện nay học viên đi học các buổi tối rất đông.

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 8 năm 2015

Vụ thảm ở Bình Phước có vấn đề về Phong Thủy

                                                                  
Chúc mừng Thầy Nguyễn Trọng Tuệ (đeo kính) và Câu lạc bộ Tử vi Việt Nam(xem thêm ở tuvivietnam.vn)
Vụ thảm sát 6 người gây chấn động dư luận tại Bình Phước đang tràn ngập khắp các mặt báo. Mọi người đa phần đều bày tỏ thái độ bức xúc, phẫn nộ, mong sớm  đưa hung thủ ra xét sử để phòng ngừa và  răn đe. Các cơ quan công an cũng đang tích cực trong  điều tra phá án và truy tìm những động cơ gây án của hung thủ từ chứng cứ và manh mối tại hiện trường.
                                                                                

Về góc độ Phong Thủy; căn nhà này có  vấn đề không ổn về phong thủy .  Một số nguyên nhân từ thiết kế xây dựng nhà; qua đây  giúp mọi người rút kinh nghiệm trong việc thiết kế xây dựng nhà ở cho mình.

Về mặt hình thế nhà:

Với một khu đất rộng như vậy, không nên đặt căn nhà quá sát đường, đặc biệt ở đây lại là đường lớn, là quốc lộ. Trong Phong Thủy Loan Đầu Hình Pháp, căn nhà đã bị phạm phải thế Cắt Cước Sát, không có Minh Đường, không có vùng tụ khí. Nên đặt lùi căn nhà lại và phải có án Thanh Long, Bạch Hổ trấn yểm hai bên
                                                                                

Đặt nhà ở gần nhà xưởng, đặc biệt lại không có hàng rào hay cây cối ngăn cách cũng là một điểm rất xấu. Đây là thế nhà phạm phải Thanh Sát, hoạt động của nhà xưởng làm kích động các hung tinh trong lòng đất.
Nhà xưởng hình chữ  L như một lưỡi đao chém vào phần sau lưng căn nhà ở. Đây là thế nhà phạm phải Đao Trảm Sát. Về phong thủy cần có hàng rào ngăn cách bảo vệ nhưng ở đây hoàn toàn không có. Nhà xưởng lại ở ngay sau lưng nhà, sẽ tạo ra sự bị động tất yếu, người sống trong nhà luôn có sự bất an.
Phần cổng vào nhà cũng có dạng hình chữ L ngược tựa như cái máy chém ; chém phía trước căn nhà . Đây là thế nhà phạm Đoạn Hổ Sát. Cũng là một thế nhà rất xấu.
                                                                             
Cửa chính và cửa sau của căn nhà thông thẳng nhau, khí đi qua không tụ được. Nhà không giữ được khí tức là không giữ được Phúc. Không giữ được Phúc ắt có Họa.
Theo báo nếu cửa nhà  trang trí quá nhiều sắt;  mang tính tù hãm, kìm hãm sinh khí lưu chuyển
Về mặt lý khí:
Chủ nhà sinh năm 1968, mệnh Đại Trạch Thổ, quẻ mệnh Khôn Thổ thuộc Tây Tứ Mệnh
Nhà giáp quốc lộ 13, quay mặt ra hướng Đông. Có hai cổng, một quay về Đông, một quay về Bắc. Cửa chính và cổng chính đồng hướng Đông, là hướng Họa Hại. Đây là nhà Đông Tứ Trạch, rất không hợp với gia chủ này.
Hai cổng vào thì một cổng quay về phía Đông hướng Họa Hại, một cổng quay về phía Bắc hướng Tuyệt Mệnh. Coi bộ lúc làm nhà gia chủ đã không hề tính toán gì về phong thủy hết.
Chủ nhà mệnh Thổ nhưng sử dụng quá nhiều hành Kim. Thổ sinh Kim sẽ gây tiết chế bản mệnh. Để tạo ngũ hành tương sinh, đáng lý cần tạo ra hành Hỏa, nghĩa là căn nhà cần có nhiều hơn những họa tiết trang trí với màu sắc ấm áp. Nếu mái nhà làm mái dốc dán ngói màu đỏ sẽ rất phù hợp. Nhưng hầu hết ở đây đều là các nét thẳng vuông vức, và có phần tù túng. Tổng thể cả căn nhà như một chiếc hộp khá bó cứng và tù hãm
Kết luận:
Người xưa hay nói “Sống chết có số”, điều này đúng nhưng không hoàn toàn chính xác. Các nhà nghiên cứu phong thủy nói “Nhất mệnh, nhị vận, tam phong thủy”. Vận và Mệnh là những yếu tố thuộc Thiên và Thời, khó cải huấn thay đổi. Nhưng về phong thủy thì có thể thay đổi được nếu ta làm đúng cách. Hãy kiểm tra và xử lý những bất ổn phong thủy trong căn nhà của mình nếu thấy bất ổn?  
(Đây là những nghiên cứu của 1 số nhà phong thủy-Ngô Lê Lợi ghi lại-tháng 8/2015)

Thiền đã giúp gia đình tôi thoát khỏi bùa chú như thế nào?

                                                                                        
Thầy Nguyễn Xuân Điều



Chị Ngọc Sang mong muốn qua câu chuyện đem đến một lời cảnh báo về tác hại của bùa chú và mê tín dị đoan. Xin giới thiệu tới bạn đọc nguyên văn bài viết của chị.
Mời thầy về bốc bát hương và trấn trạch
Mỗi người, hay mỗi gia đình chúng ta, dù giàu sang hay nghèo khó, có lẽ đều ít nhất một lần trong đời tìm đến các thầy “pháp sư”, “phù thủy”. Theo như đồn đại, họ là những người có quyền năng cao siêu, có thể dùng phép thuật giúp những người nghèo khổ trở nên giàu có, tai qua nạn khỏi, hoặc những người làm quan thì được thăng quan tiến chức, những người đã giàu thì càng trở nên giàu có hơn. 
Nhưng trên đời này, có thứ gì “cho không” được chúng ta luôn coi là “tài lộc”, mà không phải trả một cái giá xứng đáng hay không? Cho đến giờ tôi mới hiểu câu nói “Kẻ mù quáng chẳng thấy gì kể cả khi ta đặt vào tay nó một ngọn đèn sáng”. 
Nhận định trên đây của tôi xuất phát từ câu chuyện có thật xảy ra đối với gia đình tôi mà tôi xin được thuật lại như sau:
 Khi mới về làm dâu, buổi đầu còn nhiều bỡ ngỡ, tôi từ từ học hỏi mọi thứ để hòa hợp với cuộc sống mới trong gia đình chồng, nhưng có một điều mà tôi không hài lòng và không thể học được, đó là nhà chồng tôi rất xuề xòa trong việc thờ cúng. Sau một thời gian suy nghĩ, tôi bắt đầu tìm mọi cách thuyết phục chồng, nói cho anh ấy hiểu về chuyện thờ cúng: “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành, mình phải làm chu đáo thì các cụ và Trời Phật mới phù hộ cho gia đình mình khá lên, anh em trong nhà mới được thành đạt”. 
Chẳng hiểu “trời xui đất khiến” thế nào, hay do tôi giỏi thuyết phục mà chồng tôi cũng gật gù nghe theo, một cuộc “cách mạng” thay đổi việc thờ cúng trong gia đình bắt đầu. Lúc đầu bố mẹ chồng tôi cũng phản đối kịch liệt, nhưng sau khi nghe vợ chồng tôi giải thích, các cụ lại chuyển sang băn khoăn lẫn sợ sệt, lo động chạm vào bát hương sẽ phạm vào điều cấm kỵ. 
Cuối cùng bố mẹ chồng tôi cũng gật đầu đồng ý cho phép vợ chồng tôi thực hiện. Vợ chồng tôi mừng rơn, thi nhau khuân về những bát hương thờ gia tiên, thổ công, thất bảo (cốt), lọ hoa, nậm rượu… tất cả đều được sắm vào hàng đẹp nhất. Sau đó chúng tôi mời một người, được coi là cao tay trong giới “đồng cốt”, “phù thủy” để bốc bát hương và làm lễ trấn trạch. Theo lời đồn đại thì bà đồng này còn có khả năng “thấu thị” và “giao lưu” với những người đã chết. 
Mọi việc diễn ra đều ổn thỏa, thậm chí còn ngoài sức tưởng tượng của vợ chồng tôi. Cả gia đình tôi được giao lưu với ông bà tổ tiên thông qua bà “phù thủy” đó. Bố mẹ tôi mừng khôn xiết, trầm trồ khen ngợi khả năng của bà đồng ngoài sức tưởng tượng. Vợ chồng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, vì đã làm được một việc đúng theo ý mình. Trên bàn thờ, bát hương đã được thay mới với đầy đủ mọi thứ cần thiết phục vụ cho nghi lễ thờ cúng. 
Ba năm trôi qua tưởng như yên bình, nhưng thực tế không phải vậy. Gia đình tôi xảy ra khá nhiều chuyện rắc rối, đặc biệt là sức khỏe của mẹ chồng tôi ngày càng đi xuống. Mẹ mắc nhiều căn bệnh, đau đầu thường xuyên và số lần vào viện ngày càng nhiều hơn. Cách đây 1 năm, sau một lần đi khám bệnh, bác sĩ cho biết mẹ tôi mắc căn bệnh “tắc động mạch cảnh chung”, một căn bệnh nguy hiểm có thể dẫn đến đột quỵ.

Rồi vào một buổi chiều tháng 4/2013, đúng ngày sinh nhật của tôi, mẹ chồng tôi phải đi cấp cứu. Trước khi đi đến quyết định mổ hay đặt ống để thông động mạch, các bác sĩ yêu cầu phải chụp chiếu để thông qua đó làm cơ sở đi đến kết luận. Nhưng sự tắc trách của các bác sĩ đã dẫn đến tai hoạ: Trước khi chụp cắt lớp, bác sĩ đã tiêm vào người mẹ tôi một chất gọi là “cản quang”. Phản ứng phụ của thuốc làm tăng huyết áp, mà bản thân mẹ tôi có tiền sử huyết áp cao, trước đây đã phải vào viện cấp cứu mấy lần. Vì vậy, sau khi tiêm thuốc xong, mẹ tôi bị xuất huyết não và mất ngay chiều hôm đó, không kịp trăng trối điều gì. 

Đau khổ tột cùng, mấy bố con tôi gắng gượng lo việc hậu sự cho mẹ. Quyết định của bố tôi là đưa mẹ đến đài hóa thân Hoàn vũ hỏa táng, rồi đưa cốt của mẹ về quê. Mặc dù bị một số người thân hai bên nội ngoại phản đối, mấy bố con tôi vẫn quyết định làm theo ý của mình vì cho rằng thủ tục cải táng đã xa xưa, nói đúng hơn chỉ người miền Bắc mới làm như vậy, vừa mất vệ sinh, vừa tổn hại đến sức khỏe của người sống.

Trong thời gian lo hậu sự cho mẹ, gia đình tôi cũng kịp lên chùa nhờ sư thầy bốc cho mẹ một bát hương ở nhà và ở mộ. Đúng ngày làm lễ, gia đình nhờ thầy mang xuống và làm luôn lễ cầu siêu cho mẹ. Mọi việc đã chu tất, nhưng không khí trong nhà vẫn ảm đạm vì thiếu vắng hơi ấm của người mẹ. 

Cuộc hội ngộ kỳ lạ

Được sự động viên của gia đình mẹ đẻ tôi, bố chồng tôi, vợ chồng tôi và anh chị em bên chồng cùng nhau tham gia lớp học thiền của Bộ môn Trường sinh học Dưỡng sinh, thuộc Trung tâm UNESCO Văn hóa Dòng họ và Gia đình Việt Nam. Mục đích chủ yếu là để nâng cao sức khỏe và mong cho lòng được thanh thản, bớt lo âu phiền muộn vì chuyện buồn của gia đình. 
Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in câu nói của thầy Nguyễn Xuân Điều (Trưởng Bộ môn Trường sinh học Dưỡng sinh): “Đến với thiền là đến với duyên lành”. Gia đình tôi như một lần nữa được hồi sinh, được sống những ngày diệu kỳ như trong chuyện cổ tích, hiểu được rõ hơn về thế giới của người đã khuất, một thế giới mà trước đây chúng ta còn mơ hồ. Người thì cho rằng nó tồn tại, người thì cho rằng không bao giờ tồn tại, chết là hết. Nhưng không phải như vậy, thế giới đó có tồn tại, thậm chí còn phức tạp hơn thế giới của chúng ta đang sống rất nhiều. Nhờ vào học lớp thiền mà gia đình tôi đã may mắn được gặp lại mẹ sau 50 ngày mẹ ra đi, một điều kỳ lạ mà chúng tôi chưa từng nghĩ tới.

Đó là vào buổi học cuối cùng của lớp cấp 1, em dâu tôi (cũng tham gia lớp học) lúc ngồi thiền người cứ chao đảo như chong chóng. Nhận ra điều gì đó, các học viên cấp cao tới hỗ trợ thì một lúc sau cô ấy thể hiện một trạng thái khác thường, cái miệng sao kỳ cục, cứ bậm môi vào nhau như định nói điều gì đó, cố phát âm mãi nhưng không được. 

Khi các học viên cấp cao đưa năng lượng hỗ trợ ở miệng và cổ họng thì em dâu đã nói thành lời. “Năng lượng lạ” bật ra, xưng tên là Mận, bị nói ngọng, khi chết đã 33 tuổi. Cô ta cho biết xâm nhập vào cơ thể em dâu tôi từ lúc em lên 3 tuổi, do rất yêu quý và muốn kéo em “đi theo” sang thế giới bên kia. 

Sau một hồi được thầy và các hướng dẫn viên khuyên nhủ, Mận “tố cáo” rằng trong người em dâu tôi còn có một người nữa, cô ta sẽ nhường chỗ cho người đó ra nói chuyện. Còn Mận lúc này đã giác ngộ, chấp nhận ra khỏi thân xác em tôi, đi theo Thầy tổ Đasira Narađa tu hành để sớm được siêu thoát… Sự kiện xảy ra hôm đó được cả lớp rất đông học viên chứng kiến.

Một lát sau, bỗng có tiếng khóc thảm thiết vang lên: “Con ơi, là mẹ đây!”. Tên, tuổi, nghề nghiệp… cử chỉ và tất cả các thông tin được đọc ra khiến tôi sững sờ vì người đó chính là mẹ chồng tôi trong cơ thể cô em dâu. Mẹ tôi nói rằng mẹ “xâm nhập” vào người em dâu tôi từ hôm mẹ mất và mẹ được sống cùng mọi người trong nhà suốt từ hôm đó đến giờ. Vì quá nhớ thương và lưu luyến mọi người mà mẹ xâm nhập vào con dâu để được ở trong gia đình, mong lại được đoàn tụ như trước. 

Lúc này nghĩ lại tôi mới thấy, thời gian từ khi mẹ mất, em dâu tôi đôi khi có những hành động kỳ cục khá giống mẹ, từ cách đi, cách nói, đến cử chỉ, nhưng nào tôi có hiểu được, tới giờ mới rõ. Thế rồi, khi lớp học kết thúc, các học viên ra về, mẹ tôi vẫn tiếp tục ở trong cơ thể em dâu tôi và cùng về nhà với bố tôi mà chưa chịu “thoát” ra.

Cuộc hội ngộ lạ lùng này khiến cả nhà vừa mừng vừa lo. Mọi người nói đủ thứ chuyện, rồi tò mò hỏi mẹ về thế giới bên kia, với mong muốn biết từ hôm mất mẹ tôi ở đâu, làm gì?... Mẹ cho biết: “Mẹ rất vui vì quyết định hỏa táng của mấy bố con, mẹ biết trong họ hàng nhiều người phản đối nhưng sau này mọi người sẽ hiểu con ạ. Từ hôm đó mẹ chỉ ở nhà mình và trong thân xác con dâu, mẹ không ở ngoài mộ như mọi người thường nghĩ”. Tôi hỏi thêm: “Thế trong thời gian 49 ngày, chúng con làm cơm, cúng cả tiền vàng mã cho mẹ, mẹ có nhận và có dùng được không?”. “Mẹ có ăn gì được đâu con, cũng không dùng tiền vàng mã, bây giờ mẹ không cần thứ gì cả, mẹ chỉ muốn được ở cạnh người thân để được yêu thương mà thôi”, mẹ tôi trả lời.

Mong muốn của mẹ tôi là vậy, nhưng sau khi trải qua lớp học thiền cấp một, cả tôi và gia đình đều hiểu rằng mẹ đã qua đời, đó là hai thế giới năng lượng hoàn toàn khác biệt. Mẹ tôi cần được giác ngộ đi tu hành để tiến tới sự siêu thoát. Đó là con đường duy nhất và con đường ánh sáng của tất cả những người đã khuất. 

NGỌC SANG (Con dâu gia đình Nhà giáo Ưu tú Đặng Ngọc Đức - Hoàng Mai, Hà Nội)
(Bài đăng : ngày 14/8/2015)

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2015

Phó Chủ tịch nước tiếp Đoàn đại biểu Mẹ Việt Nam Anh hùng, thương bệnh binh, cựu chiến binh tiêu biểu toàn quốc

                                                                                     
Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan chụp ảnh với
Đoàn đại biểu Mẹ Việt Nam Anh hùng, thương bệnh binh, cựu chiến binh tiêu biểu toàn quốc.



Chiều 17/7, tại Phủ Chủ tịch, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã thân mật tiếp Đoàn đại biểu Mẹ Việt Nam Anh hùng, thương bệnh binh, cựu chiến binh tiêu biểu toàn quốc.

Đại diện Hiệp hội Doanh nhân Cựu chiến binh đã báo cáo với Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan những kết quả nổi bật của Hiệp hội sau hơn 2 năm thành lập. Đến nay đã có 24 tỉnh, thành Hội có Hội hoặc Câu lạc bộ Doanh nhân Cựu chiến binh hoạt động hiệu quả. Không chỉ chú trọng vào các hoạt động phát triển kinh tế, Hiệp hội luôn đẩy mạnh các hoạt động, tạo cơ hội để hội viên giúp nhau trong sản xuất, kinh doanh, tham gia các hoạt động từ thiện, đền ơn đáp nghĩa...

Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan bày tỏ niềm vui mừng, phấn khởi tiếp Đoàn đại biểu Mẹ Việt Nam Anh hùng, thương bệnh binh, cựu chiến binh tiêu biểu toàn quốc đúng dịp tháng cao điểm cả nước tổ chức các hoạt động thiết thực tri ân công lao to lớn của các anh hùng, liệt sỹ và người có công với cách mạng, kỷ niệm 68 năm Ngày thương binh - liệt sỹ (27/7).
Trân trọng nhắc lại những trang sử hào hùng của dân tộc, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nêu rõ: Trải qua các cuộc kháng chiến chống xâm lược, hàng triệu người con ưu tú của Tổ quốc đã hi sinh hoặc cống hiến một phần thân thể, tuổi xuân của mình vì sự nghiệp giải phóng dân tộc; trong đó có những đóng góp không nhỏ của các Mẹ Việt Nam Anh hùng, các cựu chiến binh, thương bệnh binh. Đảng, Nhà nước và nhân dân ta mãi mãi ghi nhớ công lao to lớn ấy của các liệt sỹ, thương binh, người có công với cách mạng.

Với đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan khẳng định trong nhiều năm qua, Đảng và Nhà nước ta luôn quan tâm, chăm lo, cải thiện, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của người có công với cách mạng. Các cơ quan hữu quan đã ban hành, sửa đổi nhiều chính sách pháp luật liên quan tới người có công với cách mạng…

Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan vui mừng trước những kết quả tích cực mà Hiệp hội Doanh nhân Cựu chiến binh Việt Nam đạt được. Tuy mới được thành lập (năm 2013), tổ chức thành viên của Hiệp hội đã có những hoạt động thiết thực và hiệu quả như giúp nhau trong sản xuất kinh doanh, trao đổi kinh nghiệm, chuyển giao công nghệ, bao tiêu sản phẩm… giúp nhiều doanh nghiệp, cơ sở sản xuất của cựu chiến binh ổn định sản xuất, có bước phát triển.

Khẳng định trong nhiều năm qua, phong trào đền ơn, đáp nghĩa trong cả nước đã phát triển sâu rộng, đạt được những kết quả nhất định, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đề nghị Hiệp hội Doanh nhân Cựu chiến binh tiếp tục có những hoạt động hiệu quả giúp hội viên phát triển sản xuất, bảo đảm an sinh xã hội, tổ chức nhiều hoạt động uống nước nhớ nguồn, phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta.

Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan mong muốn các Mẹ Việt Nam Anh hùng, các thương, bệnh binh, cựu chiến binh sẽ tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng, là chỗ dựa vững chắc của Đảng bộ và chính quyền các cấp, là tấm gương sáng để thế hệ trẻ noi theo./.

(Tin từ báo điện tử Đảng CSVN)

Thứ Tư, ngày 08 tháng 7 năm 2015

Tin về thành lập Câu lạc bộ doanh nghiệp Cựu chiến binh tỉnh Hà Nam


                                                                                   
Ông Ngô Cảnh Toàn Phó chủ tịch (Bên phải) Câu lạc bộ doanh nghiệp Cựu chiến binh tỉnh Hà Nam


Ngày 23/6, Câu lạc bộ doanh nghiệp Cựu chiến binh tỉnh Hà Nam đã tổ chức Đại hội lần thứ nhất, nhiệm kỳ 2015-2020. Đại hội cũng là sự kiện đánh dấu sự thành lập của Câu lạc bộ theo Quyết định số 418 của UBND tỉnh Hà Nam.

Câu lạc bộ doanh nghiệp Cựu chiến binh tỉnh được thành lập trên cơ sở tập hợp của 57 đoanh nghiệp và các đơn vị sản xuất kinh doanh từ nghiều ngành nghề khác nhau. Câu lạc bộ hoạt động với mục đích tiếp tục phát huy truyền thống Bộ đội Cụ Hồ, phát huy tiềm năng đa dạng của các cựu chiến binh, giúp nhau vượt qua khó khăn thử thách trong kinh doanh, đẩy mạnh sản xuất để làm giàu hợp pháp, đồng thời tạo điều kiện giúp đỡ các cựu chiến binh làm giàu chính đáng.

Trong những năm qua, các doanh nghiệp cựu chiến binh trên địa bàn tỉnh đã có những hoạt động hiệu quả, mang lại nhiều lợi ích cho xã hội. Ngoài việc phát triển kinh tế của bản thân, các công ty, hợp tác xã và trang trại do các cựu chiến binh lập ra còn giúp tạo công ăn việc làm, tăng thu nhập cho con, em các cựu chiến binh khác, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Đại hội đã biểu quyết thông qua điều lệ Câu lạc bộ và tiến hành bầu Ban chấp hành gồm 17 đồng chí./. (theo Báo điện tử Đảng CSVN)

Thứ Năm, ngày 25 tháng 6 năm 2015

Thiền đều sẽ giảm bệnh – Tự sự của Nguyễn Đức Quế (Hà Nội)

                                                                                 
Anh Nguyễn Đức Quế-Ngồi thiền ở Chùa Ba Vàng (Quảng Ninh)-Ảnh của anh Quế



1, Chuyện cũ:
- Tiền sử trong tôi mang nhiều căn bệnh; có những bệnh oái oăm mà đến giờ đã thành mãn tính. Tôi vái tới 10 phương - Mười Phương Chư Phật - Tôi cũng chịu thuốc thang lắm; chịu tẩm bổ lắm và từng sử dụng món Sừng Tê giác nhằm giải bỏ những độc tố trong người; có lẽ chỉ còn chưa dùng tới liều Thuốc Chuột; vậy mà bệnh tật cứ mãi đeo đẳng.
- Cách nay hơn 7 năm tôi mắc thêm căn bệnh "Thoát vị đĩa đệm" . Tôi buồn lắm, bởi phải nghỉ việc do không thể đi làm; không ngồi được ghế êm, không nằm được đệm mềm và không đi bộ nổi 500 mét. Con Dâu tôi - Khi đó còn chưa là con Dâu - nói với tôi rằng: ... Bác nên đi học THIỀN, Hà nội bây giờ phong trào ... Tôi sưu tầm và mua ngay một quyển sách " Giáo trình về Thiền học " của Thiền sư Thích Chân Quang. Nhưng sau đó lắc đầu, tôi bảo: Bác không thể học môn này; vì bác không thể ngồi được thế kiết già và càng khó tĩnh tâm. Nhưng, lại nhưng - Tôi đã nhầm - Và tôi đến với Thầy sau khi đã nghiền ngẫm các thông tin trên Mạng. Chỉ sau một tuần bởi khóa học cấp 1 tại nhà Thầy Nguyễn Xuân Điều - Trưởng Bộ môn Trường sinh học dưỡng sinh, Trung tâm UNESCO Văn hóa dòng họ gia đình Việt nam - tôi thực sự nhập tâm môn học THIỀN dưỡng sinh.
- Có lẽ chưa công việc nào tôi chấp hành nghiêm túc như Thiền. Tôi chăm chỉ, cần mẫn, miệt mài ... và duy trì không bỏ buổi, kể cả khi ốm đau hay lúc vắng nhà. Ngồi Thiền được 6 tháng, tôi thấy sức khỏe mình chuyển biến rõ rệt. Tôi đã có thể đi bộ được dài, lâu hơn, cột sống cũng đỡ đau hơn. Tôi đã hoàn thành chương trình cấp 2 sau đó.
- Cách nay khoảng 25 năm, những năm 90 của TK trước, tôi có người bạn tên Vệ là CB Công an tỉnh Hà tây thấy tôi hay ôm ngực và khổ sở bởi căn bệnh Phổi nên anh khuyên tôi thường xuyên với Bài tập vẩy tay "Dịch Ma đạt cân kinh". Anh hướng dẫn tôi kỹ lắm, giảng giải cho tôi tường tận lắm... nhưng tôi chẳng nhập tâm; ôi dào vớ vẩn, tôi nghĩ vậy.
Sau này, khi thấy rõ hiệu quả của Thiền, của việc rèn luyện thân thể, tôi quyết định kết hợp bài Vẩy tay trước khi Thiền. Tôi tự đặt cho mình một Lịch sinh hoạt nghiêm túc, dành hẳn 2h30 phút mỗi sáng cho việc luyện tập - Trong đó: Vẩy tay ít nhất 40 phút và ngồi Thiền tối thiểu 90 phút.
- Thật tuyệt vời, sau những tháng ngày trung thành với Thiền và Đạt Ma dịch cân kinh, sức khỏe của tôi hồi phục nhanh chóng. Tôi không còn cảm giác đau lưng, mọi sinh hoạt trở lại bình thường. Cuối năm 2008, tôi xin nghỉ hưu và quyết định làm chuyến Du lịch dài ngày sang Trung Quốc - Tôi muốn thử khả năng đi bộ của mình - Ổn quá.
- Năm 2010 tôi nhận QĐ hưu cũng là lúc Nhà nước tổ chức 12 ngày nhân Đại lễ 1000 năm Thăng Long. Rỗi rãi, tôi dành hẳn 9 ngày đi bộ trong nội thành Hà nội và, bạn biết không: Tôi đã đi bộ vòng quanh Hồ Tây khoảng 20 KM đấy. Tôi trở thành vận động viên đi bộ.
 - Năm 2013, sau 6 năm tu luyện ngồi Thiền, tôi đến Thầy Điều và chính thức hoàn thành Chương trình Thiền cấp cao. Tôi đăng ký với Thầy một nguyện vọng: Mong được Thầy xem xét và sắp xếp để dự tiếp khóa học C4 Cấp "Giảng huấn".


2, Chuyện bây giờ:
- Thấy tôi Đi nhiều, nhà tôi nói với mọi người: Ông ấy chỉ toàn đi " Vác tù và hàng Tổng " . Tôi cười: Tôi thích vậy; có lẽ kiếp trước tôi ăn ở chả ra gì... giờ tôi muốn làm việc thiện để Sám hối, để Trả Nghiệp... Tôi chả mất gì; trái lại còn được; được cái Tình.
- Hè năm ngoái tôi ốm một trận dài, phải nằm viện vì ho nhiều, ho rũ rượi. Tôi lo mình tái phát bệnh Phổi ( Đã điều trị khỏi hơn 10 năm nay ). Xét nghiêm... đủ cả, mỗi lúc nói một bệnh... rồi tự nhiên phán: Nghi có dấu hiệu U...phải sinh thiết... ???!!! Hoảng hồn... đưa Bạch mai kiểm lại.. Lại phán : Chưa rõ ràng, yêu cầu xét nghiệm lại. BS Việt Xô cười bảo: Men gan cao lắm, bỏ Rượu đi. Hỏi: Ho nhiều thế, hay phổi tái phát ? Đáp: Phổi tốt, mà bệnh phổi thì bác không thể NÓI được to và nhiều như vậy. Ừ nhỉ, mà mình có thể " Bắn súng, chém gió " hàng nhiều tiếng đồng hồ. ( Nhờ Thiền và Vẩy tay đấy ) Một tháng nằm viện, loanh quanh với cái " Men gan cao " và BS yêu cầu: Về đi, tháng sau đến kiểm tra lại. Cáu tiết, ừ thì về, chào nhá. Mình về làm chuyến Du lịch đi Sinh và Malay. Hết ốm luôn. Không kiểm tra lại nữa nhé.
- Mình đến Thầy Đích chia sẻ băn khoăn của mình, Thầy bảo: Anh mắc bệnh về đường "Âm" rồi , trông khí sắc của anh hồi mới gặp, tôi đã biết. Và, sau những động tác, những nghi thức... Tôi thấy nhẹ người - Cứ cho là mặt tâm lý đã được giải tỏa. Cám ơn Thầy. Nghe Thầy, tôi cũng năng đến Chùa, ít đến Đền Miếu và Phủ, chăm chỉ tụng Chú Đại bi và Kinh Sám hối.
- Bây giờ thì tôi cũng đã hiểu được cái bệnh của mình; bệnh nào phải gặp BS và bệnh nào chỉ nên giải quyết bằng yếu tố Tâm linh. Xem Bloc của Trần Đăng Khoa, bỗng nhớ một thời của mình, đúng là " con chuột bạch " để cho người ta làm thí nghiệm.
Hôm nay, mưa, ngồi nhà buồn, tỉ tê tý vậy - Đừng nghĩ mình PR bạn nhé. " Hữu xạ tự nhiên hương " nhưng đến gần thì nhìn rõ hơn, nghe rõ hơn. Nãy giờ mình ngồi viết, nhưng tai mình vẫn nghe... có cái gì đó vọng trong sâu thẳm... Hai phần ba cuộc đời đã qua - 63, sắp đến tuổi hiếm rồi... chả để lại cho đời điều gì đáng nhớ... thẹn lắm thay.
(Mọi liên hệ để tìm hiểu: Anh Nguyễn Đức Quế-ĐT: 098 352 54 68)

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 6 năm 2015

Hồi sinh kỳ diệu sau 2 tháng nằm liệt giường

                                                                                 
 
Chị Phạm Thị Tuyết (SN 1976, ở Yên Phong, Yên Mô, Ninh Bình)



Được yêu cầu mổ tim khẩn cấp lại xin về…
“Hôm đó, khi đang ngồi bán hàng ở chợ đột nhiên tôi thấy mặt mày xây xẩm, khó thở, tim co thắt liên tục khiến tôi đau đớn. Thấy tôi có biểu hiện lạ, một số bà con bán hàng ở chợ liền chạy lại và đưa tôi đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh cấp cứu. Tại đây, sau khi làm các xét nghiệm, rồi chụp chiếu… các bác sỹ kết luận tim tôi bị hở van 2 lá, 3 lá, suy tim độ 3, vôi đứt đoạn dây van tim. Bệnh tình của tôi đã đến giai đoạn nguy hiểm, các bác sỹ khuyên tôi nên tiến hành mổ tim sớm, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính mạng”, chị Tuyết kể lại.
Chưa vội tin vào kết luận ở Bệnh viện tỉnh, cuối năm 2012 chị được chồng đưa lên Bệnh viện Bạch Mai, rồi Bệnh viện Việt Đức để khám và điều trị. Tại đây, kết luận của các bác sỹ cũng không có gì khác so với kết quả trước đây chị đã nhận. Chị Tuyết được yêu cầu nằm lại bệnh viện để điều trị, tuy nhiên sau một tháng nằm ở Bệnh viện Bạch Mai và phải dùng rất nhiều thuốc, sức khỏe của chị vẫn không có dấu hiệu tốt lên. Đến lúc này bệnh viện yêu cầu chị phải tiến hành mổ tim, tuy nhiên, chi phí gần 100 triệu cho ca mổ lúc đó với một gia đình nông thôn là một số tiền rất lớn khiến chị Tuyết chần chừ.
Hai vợ chồng chị Tuyết quay về nhà, vay mượn khắp nơi nhưng không được bao nhiêu. Hết cách, hai vợ chồng bàn bạc và quyết định bán nhà lấy tiền cứu chị Tuyết. Nhưng ngay khi đã quyết định bán cũng không thể tìm được người mua trong thời gian quá ngắn, trong khi chị Tuyết cần phải được mổ ngay lập tức. Quá tuyệt vọng, chị bàn với chồng xin xuất viện và phó mặc cho số phận. 
Chị tâm sự: “Bán nhà để chữa bệnh mà cũng chẳng có người mua, lúc đó tôi nghĩ chắc là số tôi đã đến lúc chết. Vậy thì bán nhà làm gì, nếu bán đi gia đình tôi sẽ ở đâu? Rồi con cái nheo nhóc, nợ nần chồng chất lại khổ chồng, khổ con. Nghĩ vậy, tôi bàn với anh Đại xin về nhà đợi khi nào kiếm tiền đủ sẽ mổ sau. Khi xuất viện tôi sợ lắm, khóc suốt mấy ngày liền. Về nhà bác sỹ còn khuyên tôi không được làm việc nặng, và phải thường xuyên đến bệnh viện thăm khám ít nhất 1 tháng/1 lần”.

 Đẩy lùi được bệnh tật là nhờ “duyên”
Với tâm lý bị bệnh viện trả về, tinh thần chị Tuyết suy sụp rất nhiều, tâm trạng vô cùng nặng nề vì nghĩ mình là gánh nặng của gia đình. Chị tâm sự: “Đầu năm 2013, sau khi từ bệnh viên trở về tôi có dấu hiệu xuống sức rất nhanh, cơ thể chỉ còn hơn 30kg. Sau đó tôi nằm liệt giường mất 2 tháng, thời điểm ấy tôi đã tưởng mình không thể qua khỏi”.
Đang lúc nằm chờ chết, chị Tuyết may mắn được một người bạn giới thiệu đến gặp bà Hoàng Thị Hằng (Chủ nhiệm Câu lạc bộ Thiền tại Yên Mô, Ninh Bình). Bà Hằng đã giới thiệu với chị Tuyết về phương pháp chữa bệnh bằng năng lượng trường sinh học, được tạo ra nhờ ngồi thiền và khai mở các huyệt đạo để cơ thể tự chữa bệnh mà không phải dùng đến bất kỳ loại thuốc nào. 
Chị Tuyết kể lại: “Lúc đầu nghe chị Hằng nói chuyện về thiền tôi cũng không tin lắm, nhưng khi nghe chị chia sẻ về việc bản thân chị đã tự đẩy lùi được rất nhiều bệnh, tôi đã quyết định thử. Có bệnh thì vái tứ phương thôi, với lại thời điểm ấy tiền cũng không có, mà tôi thì cũng chẳng còn biết phải bấu víu vào đâu. Nghĩ đến chữa bệnh không mất tiền, lại không phải đi xa nên tôi quyết xin theo học”.
“Mới ngồi thiền cảm thấy khắp mặt và đầu ngứa ngáy, tuy nhiên mỗi lần hít thở sâu và thiền tôi cảm nhận được một luồng năng lượng từ bên ngoài tác động trực tiếp vào cơ thể. Nguồn năng lượng ấy chạy từ đỉnh đầu xuống thẳng cột sống rồi lan tỏa đến các huyệt đạo. Nguồn năng lương ấy làm căng các hệ thần kinh và mao mạch làm tôi đau đớn, vật vã hơn trước rất nhiều. Tôi biết rằng thân xác đang chống chọi với các căn bệnh ăn sâu vào máu thịt nên cố gắng chịu đựng để xả bệnh. Chính vì vậy, mỗi khi thấy đau, tôi càng cố gắng khổ luyện hơn. Bởi thế, sau một tháng tôi đã có thể đi chợ buôn bán lại bình thường”.- chị Tuyết nói.
Kể từ khi đến với thiền, thi thoảng chị Tuyết vẫn đến bệnh viện kiểm tra căn bệnh tim của mình, nhưng tuyệt nhiên chị Tuyết không phải dùng đến bất kỳ một loại thuốc nào. Chị bảo, để có thể ngồi đây, chia sẻ với chúng tôi về giai đoạn khó khăn, tuyệt vọng nhất trong cuộc đời chị là nhờ vào “duyên gặp thiền” của chị. Chị chia sẻ, nhiều người học thiền nhưng không phải ai cũng có ý chí và nghị lực để theo đuổi nó. Chỉ có những người đứng giữa danh giới của sự sống và cái chết thì mới có nghị lực và quyết tâm để thành công. /.
(Nhật Thu - Tuấn Minh)

Từ chỗ chờ chết đến sống khỏe nhờ thiền

                                                                           
 Bà Nguyễn Thị Tỉnh



Xin xuất viện, về nhà chờ chết…
Bà Nguyễn Thị Tỉnh có lẽ là người khá nổi tiếng ở con ngõ 670 Nguyễn Khoái bởi câu chuyện “chết đi sống lại” của bà. Mọi người bảo rằng, mới ngày nào còn thấy bà ấy nằm một chỗ, cơ thể gầy ốm, xanh xao, tưởng như sẽ chẳng qua nổi bởi căn bệnh nhồi máu cơ tim quái ác đã ập đến với bà. Ấy thế mà chỉ chưa đầy 1 năm sau đó, bà Tỉnh lại đứng dậy và đi lại phăm phăm...
Nhớ lại những tháng ngày sống trong bệnh tật, bà Tỉnh cho biết nhiều lúc vẫn còn cảm thấy sờ sợ mỗi khi nhớ lại quá khứ, thời điểm ấy gia đình tưởng như bà đã bị tử thần lôi đi rồi. Thậm chí con cháu đã chuẩn bị hậu sự đâu vào đấy... đến vài lần. Lần đầu tiên là vào khoảng tháng 11 năm 1995, cả gia đình bà Tỉnh được một phen hoảng loạn khi có người ở chợ báo tin bà Tỉnh nằm ngất xỉu giữa chợ. 
Năm 1996, bà Tỉnh bị đột quỵ lần thứ hai, lúc này gia đình đã kịp thời đưa bà vào Bệnh viện Bạch Mai để cấp cứu. Bác sĩ kết luận bà bị bệnh tim, do làm việc vất vả nên dẫn đến đột quỵ và có thể gây biến chứng dẫn đến liệt suốt đời. Chưa kể bác sỹ còn chẩn đoán bà mắc thêm căn bệnh ung thư cổ tử cung quái ác. Khi đó gia đình giấu, không cho bà biết rõ về bệnh tình vì sợ bà tuyệt vọng. 
Theo chỉ định của bác sĩ, bà Tỉnh phải tiến hành phẫu thuật càng sớm càng tốt dù khả năng thành công có thể không cao bởi sức khỏe của bà không đảm bảo. Vì trước đó người phụ nữ này đã phải trải qua tới 4 lần phẫu thuật nên sức đề kháng kém, không loại trừ khả năng các vết mổ cũ sẽ gây biến chứng. 
Những tháng ngày ấy đối với bà Tỉnh và những người trong gia đình chẳng khác nào sống trong địa ngục. Ranh giới của sự sống và cái chết đối với bà quá mong manh. Rồi nghĩ đến chồng, đến con và những cơn đau liên tục hành hạ, bà Tỉnh chẳng buồn ăn uống gì, mặc kệ để được chết sớm hơn, đỡ khổ chồng con.
Sau khi các bác sỹ tiến hành phẫu thuật tim và giải quyết khối u cổ tử cung, bà Tỉnh bị biến chứng lên cơn đau và co giật mạnh. Cũng may nhờ có ê kíp giỏi, máy móc, thuốc thang hiện đại nên các bác sỹ đã giành giật lại mạng sống cho bà từ tay tử thần. 
Thời điểm ấy, bà Tỉnh chỉ còn 37kg cân nặng, số cân không đảm bảo để thực hiện hàng chục cuộc xạ trị. Vì thế, khi thấy các bác sỹ lắc đầu ngao ngán, gia đình đã xin cho bà xuất viện về nhà... chờ chết.

Điều thần kỳ đến với người phụ nữ mạnh mẽ…
Trở về từ bệnh viện, bà Tỉnh rơi vào tình trạng “bán thân bất toại”, sau khi bị biến chứng, bà rơi vào tình trạng liệt nửa người; mọi công việc, thậm chí là vệ sinh cá nhân đều diễn ra tại chỗ. Thời điểm ấy, phía gia đình đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị đồ lo hậu sự. 
Chính vào thời điểm tưởng như hết hy vọng ấy, vận may lại đến với bà, như chính lời bà Tỉnh tâm sự: Mấy ông Diêm vương chưa muốn bắt tôi về, họ muốn tôi phải tiếp tục sống nên tôi phải sống thôi. Đó là một câu chuyện vui đối với bà và người con gái nhất mực thương mẹ, đã giúp người mẹ tìm lại được cuộc sống khi đã vào đến đường cùng.  
Con gái bà Tỉnh, chị Lê Thúy Nga nhớ lại: “Thời điểm mẹ tôi nằm một chỗ, gia đình cũng chạy vạy lo lắng thuốc thang khắp nơi, hết đông y, tây y lại vật lý trị liệu… nhưng chẳng ăn thua. Một lần tình cờ khi tôi đi thăm bố của một người bạn bị ốm, khi đó chị bạn tôi có nói đến môn thiền Trường sinh học rất hiệu quả trong việc hỗ trợ điều trị các loại bệnh, mà đặc biệt nó lại không dùng đến thuốc. Đó cũng không phải phép thuật gì mà là một môn được khoa học chứng minh có tác dụng bổ trợ và điều trị bệnh. Đặc biệt, môn học đó rất tốt cho những người mắc bệnh như mẹ tôi. Vì thế tôi đã xin địa chỉ và nhờ người chở mẹ tôi đến đăng ký tham gia”. 
Tại đây, bà Tỉnh đã được tham gia khóa học cấp 1 của bộ môn. “Môn thiền Trường sinh học là một trong những môn bổ trợ cho quá trình chữa bệnh và điều trị bệnh cùng với các phương pháp khoa học. Đặc biệt, nó không dùng đến thuốc. Mỗi người đến với bộ môn này đều phải có niềm tin và tình thương. Đó cũng chính là tính chất cốt lõi của thiền Trường sinh học. 
Phải có niềm tin thì mới có thể tĩnh tâm và thu hút năng lượng vào cơ thể được, còn thương ở đây chính là biết thương chính bản thân mình. Có như thế nguồn năng lượng thu vào mới có khả năng tự điều chỉnh mọi bệnh tật trong cơ thể” - bà Tỉnh giảng giải về thiền.
Sau một thời gian theo học, một mặt bà Tỉnh được thầy mở cho các luân xa (các huyệt mạch quan trọng trên cơ thể nhằm giúp thu hút nguồn năng lượng ngoài vũ trụ), mặt khác, mỗi ngày bà Tỉnh bỏ ra 2-3 tiếng đồng hồ để thiền và tự thu năng lượng. Bà cho biết: “Khi mới được mở luân xa, tôi cảm nhận được nguồn năng lượng chạy dọc cơ thể, mạnh nhất là vùng ngực và chân. Toàn thân mồ hôi đầm đìa như tắm. Khoảng 5-6 tháng sau tôi có thể tự ngồi dậy để thiền và đi lại được bình thường sau một năm kiên trì tập luyện”. 
Điều ngạc nhiên là sau khi tham gia môn thiền Trường sinh học được gần 2 năm, bà không phải dùng đến một viên thuốc nào. Khi được các con đưa trở lại bệnh viện để khám, các bác sỹ ở Bệnh viện Bạch Mai đã rất bất ngờ với kết quả hồi phục của bà. Họ bảo, bà có thể sống được là nhờ vào một sự “thần kỳ”, nhưng bà biết phép màu là do ý chí và sự kiên nhẫn khi đến với thiền, cộng với sự may mắn của số phận./.
(Bài : Nhật Thu - Tuấn Minh)